Đăng Nhập 
Chào mừng bạn đến với websie công ty TNHH một thành viên Tân Khánh An - Xin chúc bạn thành công!
 Chùm thơ ngợi ca Chủ tịch Hồ Chí Minh Đóng

Giới thiệu chùm thơ nhân Kỷ niệm 122 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.

 

Thạch Quỳ
Cây trong vườn Bác
 Không có gì lạ đâu
Mảnh vườn của Bác
Vẫn tre gai bên dậu đứng làm rào
Bưởi ở đầu hồi, sau mái là cau
Bông bụt đỏ màu hoa nơi cổng ngõ.
 
Mùa ổi chín, bướm về ngang mặt cỏ
Tiếng ve vàng, đàn tróp nép trên cau
Chim sẻ ngô ríu rít tận tầng cao
Màu hoa đổ trắng thềm như gạo nếp.
 
Không có gì lạ đâu, cây mít
Vẫn là cây mít mật của muôn đời
Thứ mít hương trong trấu ta vùi
Mùi hương dậy âm thầm không giấu được.
 
Cây cam mọc trong vườn của Bác
Cây khế vườn, cá quả vẫn kho tương
Cây bưởi xanh cho trái bưởi vàng
Tôi đang đứng giữa mùa cây chín quả.
 
Không có điều gì lạ
Và cây chẳng nói gì đâu
Cứ xanh um với cao, sâu bóng làng…
Vườn Bác đã hoá bảo tàng
Trái hoa vẫn giữ mùa màng dân gian!
 
Thanh Sơn
Sen tháng Năm
 Anh cả tám lăm
Anh hai tám chục
Thằng út là tôi, đã ngoại lục tuần
Năm anh em trắng tóc thời gian.
 
Biền biệt cách xa bao năm
Anh cả vào Bình- Trị- Thiên
(Ba cùng với dân vùng hậu địch)
Đàn em nối bước
Hòa Bình, Điện Biên
Củ Chi, Long An, Tây Ninh
Cánh Đồng Chum, Sầm Nưa,Thà Khẹt...
Cả năm người mang theo mình dấu tích
Một thời chiến chinh!
 
Mấy mươi năm đất nước hoà bình
Mãi, tháng Năm này
Mới về thăm quê Bác
Giữa chiến trường bao đêm khao khát.
 
Các anh rưng rưng trước mái nhà tranh
Nhìn võng gai, giường tre, phản gỗ
Hàng râm bụt, ao sen nở
Vọng lời ấm áp Cha hiền.
 
Về Kim Liên , về thăm Làng Sen
Năm đôi mắt nhòa sau mắt kính
Từng nếm trải mật gai ngọt đắng
Mát lòng Sen của tháng Năm!


Phạm Đình Ân
Bác trên đồng hạn 
Đất ruộng khô nứt nẻ chân chim
Nắng tháng Ba cháy trên đồng lấp lóa
Đòng nghẹn giữa lưng chừng thân lúa
Xót đau hơn lại chính con người.
 
Bác Hồ về tát nước với chúng con
Quần nâu xắn cao, bóng rợp dài trên ruộng
Mồ hôi ánh vầng trán hằn nếp nắng
Trông Người như một lão nông.
 
Lúa nào xưa nhớ thuở nghẹn đòng
Dân mất nước, bao kiếp người khát bỏng
Bác khơi nước, nhen màu xanh sự sống
Tất cả hồi sinh khi có Bác về.
 
Đặng Hồng Thiệp
Nhà sàn Bác Hồ
 Nếp nhà sàn
Ngỡ trang cổ tích
Nỗi nhớ Bác dâng tràn.
 
Đây Khuổi Nậm rì rầm
Lán Nà Lừa dậy đất
Đây giữa lòng Hà Nội
Mái thu vàng ngàn năm
Ba gian nhà đơn sơ
Gió mỗi mùa lồng lộng.
 
Cátung tăng
Gợn sóng hồ xanh
Thơm hợp quần nguồn cội
Bốn mùa hoa tinh anh.
 
Bóng Bác ngồi mênh mang
Đau đáu tình non nước
Rì rầm tiếng đất
Tâm hồn Việt thênh thang.
 
Nắng Ba Đình vời vợi
Dấu chân Người âm vang...
 
Nguyễn Văn Hùng
Còn mãi câu chuyện cổ
Nhớ một ngày
Năm bốn sáu
Thủ đô hoa lệ Paris
Bác dẫn phái đoàn làm thượng khách
Xong cuộc gặp
Người không quên cầm theo một quả táo...
 
Giữa ríu ran đàn cháu nhỏ quanh Người
Táo chỉ đủ cho một bé gái thôi
Nhưng tôi tin
Cô bé cậu bé nào cũng có hoa có trái.
 
Câu chuyện cỏn con mà huyền thoại
Cô bé nhận táo kia
Được chụp ảnh
Được đăng báo
Được bàn tán nhiều nơi trên quả địa cầu
“Mẹ ơi, đó là quả táo Bác Hồ
Con muốn giữ thật lâu!”.
 
Nhân loại văn minh
Sao con người ngày càng đói kém
Có nhà thơ nọ tiếc ngơ ngẩn
Trái táo năm xưa nay lại không nhiều?
 
Thôi, trái táo không còn
Người cho táo không còn
Thì còn mãi một câu chuyện cổ
Thầm kín
Thơm bền
Giữa nhân thế phiêu diêu...

                                                      Theo Báo Nghệ An

 Các tin đã đưa Đóng